Nhà Thơ - Nhà Nhiếp ảnh Nghệ thuật đa tình: Lê Đình Ty...
Lê Đình Ty
Sinh ngày: 15-6-1947
Xuân Hồi, Lệ Thủy, Quảng Bình
Chổ ở hiện nay: Tiểu khu III, Đồng sơn, Đồng Hới, QB
Trình độ chuyên môn: Kỷ thuật Hình sự ( Trường CAND TW 1969)
Thợ ảnh bậc: 5/6 ( 1981 )
TÁC PHẨM ẢNH NGHỆ THUẬT:
- Vũ khúc tháng giêng 1985
- Hồn rừng 1986
- Vó ngựa một thời 1989
- Thanh thản; Nắng chiều 1996
Và nhiều tác phẩm…
TÁC PHẨM THƠ:
- Tôi về áo ướt ( Tập thơ 1991, tái bản 2001
- Khoảng vắng ( tập thơ 1995 )
- Gió ở đâu ( tập thơ 1997 )
- Huyền thoại Bàu Tró ( truyện thơ 1999 )
- Lời hạt ( tập thơ - 2003 )
- Gửi cùng ngọn gió ( tập thơ - 2007 )
GIẢI THƯỞNG
- Giải Nhất ảnh Nghệ thuật Q.Bình 1996
- Huy chương Bạc ảnh Nghệ thuật 6 tỉnh Bắc miền Trung 1996
- Hai giải Khuyến khích ảnh Nghệ thuật 6 tỉnh Bắc MT 1991; 1996
- Giải thưởng Thơ HVHNT Ninh Bình 1995
- Giải thưởng VHNT Lưu Trọng Lư lần thứ nhất ( 1991- 1995 ) về Thơ
- Giải thưởng VHNT Lưu Trọng Lư lần thứ hai ( 1996 - 2000) về Ảnh Nghệ thuật
LỜI QUÊ
Tôi lên Lệ Thủy gặp mưa
Kiến Giang tịch mịch gió lùa riêng tôi
Bạn xưa góc bể chân trời
Biết ai gửi nhớ trao lời cùng mưa ?
Tôi về nhặt lại ngày xưa
Bến Chền * im bóng đò trưa nhuốm màu
Mưa giăng nhòa mấy nhịp cầu
Tôi bên bến Đợi ** nát nhàu chiều xa.
Mút mùa Lệ Thủy mưa qua
Đò ơi ! Tôi gọi thiết tha dưới trời
Mưa về tắm mát hồn tôi
Hay mưa nhắn nhủ đôi lời quê hương ?
Mũi Viết Lệ Thủy , 1997
L . Đ . T
………………………….
- Bến Chền:Bến đò ngang từ chợ Tréo(Liên Thủy)sang Quảng Cư(Xuân Thủy).
- Bến Đợi:Bến đò ngang từ Cổ Liễu(Liên Thủy)sang Thượng Phong(Phong Thủy)
Ảnh: Lê Đình Ty (Hà Nội,1973)
ƯỚC
Ước gì trở lại tuổi thơ
Mẹ may áo mới ta chờ tết mang
Ước mai mốt lại về làng
Còn không tiếng gọi đò sang ới ời?
Ước gì còn Mẹ, Mẹ ơi!
Để con nấu ấm chè tươi mẹ dùng.
Ước gì ta mãi trẻ trung
Tình yêu bốc lửa ta dâng cho người
Ước dù tóc bạc da mồi
Hai ta vẫn mãi là thời mộng mơ
Ước gì còn lại câu thơ
Long lanh giọt lệ nối bờ buồn vui!
TIẾNG QUÊ
Buồn lên
Lệ Thủy mà chơi !
Có sông có núi có người thỏa thuê
Ưng * thì ở khôông* thì về
Cớ chi sầm sĩa ủ ê mặt mày
Miềng* lên ớt ngọt mía cay
Miềng lên đêm sẽ hóa ngày miềng ơi
Buồn đi Lệ Thủy mà chơi
Cho miềng chộ* mặt phương trời cách xa
Miềng hoét miềng khoóc thiệt to*
Cho buồn rớt độ* bến đò gọi xưa
Cho ướt nắng cho khô mưa
Cầm lên miềng chộ*như chưa mô* buồn .
NGHE M ƯA
Tôi chờ dưới mái hiên mưa
Ngỡ là màu mưa Thu trước
Lời đất nồng nàn ẩm ướt
Khát khao hạnh phúc lên mầm
Tôi nghe
Em ơi
Từng hạt
Đầy lòng tôi tiếng Thu rơi
Như nuốt một trời khô khát
Màu mưa thuở trước đâu rồi ?
Giờ đây nghe mưa rất lạ
Ngày nào em đã xa tôi ?
TAM ĐẢO . 1
Dừng chân chót vót cổng trời
Đẫm sương Tam Đảo khô lời cây rung
Ở đây cũng rú cũng rừng
Cũng đất đá cũng lưng chừng dây leo !
Thôi ta cam phận đói nghèo
Ngồi nhìn gió qua núi đèo rụng Thu
Vườn ai mướt cánh Su Su
Cứ xanh biếc hay tự ru nỗi mình ?
Đường lên càng dốc càng kinh
Nhớ về đồng đất quê mình mà thương
Bao năm eo oóc * lên đường
Đến đây ta ngó* cũng thường vậy thôi !
Cây chen cây mọc núi đồi
Người chen người vẫy gọi mời người lên
Thánh thần yên ả miếu đền
Sao ta lạc suối tìm miền Giải Oan ?
Bên suối Giải Oan-Tam Đảo,9-2009
Lê Đình Ty
Tiếng địa phương :
- eo oóc *: mong , ước muốn
- ngó * : nhìn
Chạy
Bên ngôi nhà đích thực
thơ ơi !
đâu đây bước chân người đang chạy .
Tôi từng chạy tản cư trận càn giặc Pháp
chạy reo vui nửa đất nước hòa bình
chạy cứu hầm bom Mỹ dội vào dân
chạy chuyển hàng hỏa tuyến vượt rừng xanh
chạy và khóc ngày buồn bạn mất…
Giờ u u
ai chạy gì đây ?
ngồi đâu yên đấy !
Người đời quáng quàng
chạy !
chạy !
chạy !
Tôi đi
cẩn tắc vô áy náy
trước vạch hư vô
câu thơ
thanh thản
cháy .
Đồng Sơn ,9 - 2010
GHI BÊN CHIỀU
Đám tang
chật ních vòng hoa đầy xe biển xanh biển trắng …
ngút trời bay
vàng mả đô la …
rầm rập thắng .
Một đám nữa ngang qua
ủ rũ cờ binh
trống
chiêng
sầu thảm
bên đòn quan
âm công gò lưng đẩy
xóm giềng chầm chậm buồn theo .
Ngày chia tay hai người một thời cùng tôi sống
họ là ai sướng khổ cõi trần .
Gió thầm thĩ
khan mùa
mưa nắng…
có và không đừng so sánh hơn thua
dăm tháng nữa
đời người
hữu hạn
trảng cỏ xanh hun hút gió lùa.
Tôi lựng khựng ánh chiều chân núi
mút ngày vấp bóng hoàng hôn .
Đồng Hới ,28-2-2011
Video thuộc bản quyền Dương Ngọc Liên- thực hiện tạ trại sáng tác Tam Đảo
MƠ THƠ
Tôi choáng ngợp bao sắc màu chói lói
Những Thánh ca lộng hồn
Đi lơ mơ bên lề Thế giới
Con đường Thơ mờ mịt tấc gang
Mờ mịt Thiên đường
Mịt mờ Hạ giới
Những châu lục rậm rì cỏ hoang…
Tôi về đi trên lối quê thân thuộc
Chiếc nôi ru ngủ giấc lớn khôn
Cánh cò chao nghiêng trời đất
Ánh sao khuya lạc lóa đồng .
Hành tinh Thơ chật chội lối mòn
Xơ xác chữ và mù bụi đất
Tôi cần mẫn muộn mằn tìm nhặt
Những dấu chân - chữ lạ bừng soi.
Có thể em ngang qua không biết
Ảo ảnh bóng người xưa một thời
Những dấu chân - sinh linh tinh khiết
Tôi mơ Thơ mọc mới môi người !
Lê Đình Ty
Hội VHNT Quảng Bình
Lửa
Trên cánh đồng cạn kiện mùa đông
Tôi cày xới nhọc nhằn gieo vãi
Hạt giống mùa xưa hạt ngày mai
Mong mòn mỏi mẫy mầm mộng mới
Tôi không thể đem nỗi buồn gặt hát
Không thể hái gặt trái đất u buồn
Những sạt lún lở toang ảo mộng
Tôi lấm lem câu chữ ruộng vườn
Đêm đêm đợi sủi khô bọt khát
Cánh đồng xưa loang lổ sâu rầy
Những tiếp thị quảng cáo hy vọng
Tôi gặt ngày trắng tay
Từng giọt lệ rơm tàn toóc rụi
Tôi gánh lên sức lực mệt nhoài
Xây ngôi nhà giác mơ trọc phú
Tôi cõi còm sang chấn tương lai
Ngày quánh đặc người nông phu chới mắt
Lửa muôn xưa bùng cháy bời bời
Ngôi nhà cũ bỗng thành tro bụi
Tôi hét chào ngọn lửa tinh khôi !
Đồng Hới,2002
Biển ngọt . 1
Ngày nao ta ra biển
Cùng dạo bờ cát êm
Vui nghìn trùng sóng vỗ
Lòng ta như triều lên .
Bên ta người thỏ thẻ
Gió vuốt làn tóc mây
Trăng non vừa mới hé
Dâng nụ hôn cuối ngày .
Người bảo ta :Biển ngọt !
Dưới trăng tay cầm tay
Ngỡ tháng năm không hết
Tình chung dưới trăng này .
Giờ đã tan giặc giã
Ta trở lại biển xưa
Thương vầng trăng đơn lẻ
Sóng hôn lên bóng thừa .
Vốc đầy tay ta uống
Biển mặn đắng tình sâu
Ôi !Nhớ ngày biển ngọt
Người xưa giờ nơi đâu ?
Lê Đình Ty
Hội VHNT Quảng Bình
Thi hứng mùa hạ
Tôi chạy trốn phố phường bè bạn
nơi một thời cuồng nhiệt mê say
băng bó lại vết thương xưa cũ
giấu cô đơn trong huyệt tháng ngày .
Ôi tháng ngày ! Tháng ngày yêu quý
tuổi xanh lên ngọn gió không dừng
đôi cánh mỏi khoảng trời vung phí
mang khổ đau phiền muộn lên đường .
Giờ lục lại gia tài , lục lại
hành trang xưa dấu bụi chân trời
như đã lỡ một thì con gái
tình tôi còn với mảnh trăng phai .
Tình tôi còn với mùa Hạ đầy vơi
mùa Hạ ngang qua ngút trời bụi đỏ
tôi trôi lạc một ngày không gặp gỡ
nhớ hương đồng mùa hạ bâng khuâng .
Và tôi sống âm thầm chịu đựng
mùa Hạ đi em cũng xa rồi
chỉ còn lại một trời thi hứng
với phố phường bè bạn với riêng tôi !
Lê Đình Ty
Hội VHNT Quảng Bình
VỚI NỖI BUỒN
Buồn ơi !
người từ đâu đến
hãy vào cùng ta đây
căn phòng chật chội ẩm mốc
ta không rượu
không còn thứ gì
nhưng không thể chối từ Người
như bao kẻ ô trọc .
Bạn đồng hành muôn thuở của ta ơi
ta từng ăn từng ở từng chung đụng với Người .
đêm đếm gió dưới trời thao thức
ta cùng Người từng qua cánh đồng thăm thẳm đói
ta cùng Người từng qua cánh đồng lênh loáng máu
cùng Người từng qua …
những giọt lệ khóc cha khóc mẹ
những giọt lệ khóc đồng loài
vĩnh viễn nằm nơi đầu sông đầu suối…
Người buồn không
trái đất trên sáu tỷ sinh linh
chất chồng hiểm họa…
rồi ngày qua tháng qua
mọi nẻo đường u uất
bến đỗ cuộc đời
đỉnh dốc
chân nhang .
Buồn ơi
không có Người nhân loại tẻ nhạt đến nhường nào
không có Người
sao ta biết Hạnh phúc - Niềm vui .
Đồng Hới ,12-2010
Lê Đình Ty
Hội VHNT Quảng Bình
Ý nghĩ vu vơ trên Vi tính
Thỏi pin dần cạn
bình ga sắp vơi
giọt nước còn đáy cốc
ta nương ngày tháng
trôi .
Giữa cơn lốc cuộc sống số
đói tin
đói ảnh
đói lời …
bạn chắp ta đôi cánh .
Hòa mạng
lướt Web
mê muội ngày đêm
một ngày lạ hai ngày quen ba ngày
nghiện .
Bay vào thế giới
điệp trùng biển chữ
điệp trùng tư tưởng cổ kim
gặp anh hùng mỹ nhân
gặp văn minh tục tỉu …
Hãy mở toang cánh cửa
đối diện nắng mưa
một màu mây manh nha
một sắc trời ám thị
một tiếng sét độc đoán
không dễ dối lừa
không gấu che cắt dán .
Tin
không tin
lạc vào thế giới huyền ảo
lạc vào lưới nhện bủa giăng …
giải mã
ký tự trái tim
không thể không fost lên
niềm sáng .
Có thể một cái bấm nhầm
một tích tắc lơ đãng
thoát ra khỏi sự ràng buộc tối tăm .
Và có lẽ buồn hơn
khi mỗi ngày không được thắp
Email – Em
hoang lạnh .
Đồng Sơn ,10-5-2011
Lê Đình Ty
Hát bên Tượng đài Ngư Thủy, thơ Lê Đình Ty
Nhạc: Trần Duy Pha - Thể hiện ca khúc: Thanh Nhân
.
ĐÊM MƠ
Tôi mơ đêm qua
bay dưới ánh sáng cung trời Đao Lợi
nhờ đôi cánh Từ bi kẻ chúng sinh khốn khó cùng Thơ
Các vị thần ở cõi Ta Bà
các đại Qủy vương ở cõi Ta Bà đang họp
họ nhìn khủng khiếp !
Âm thầm bay không lời tiễn đưa
đến hằng hà vô số Thế giới
( vĩnh viễn xa chốn Ác đạo từ nay
ngày sa đọa màu yêu thuở ấy. )
Một Thế giới toàn đàn bà
giông giống những người đàn bà Trái đất
họ nói lời Vi diệu
họ nhìn hốt hoảng
như nhìn kẻ tội đồ
như người Trái đất sợ Si đa sợ Hủi
tôi bay…
Một Thế giới toàn đàn ông
giông giống những người đàn ông Trái đất
họ nói lời Vi diệu
họ nhìn chối từ
nhếch mép
( có lẽ họ nhận ra từ đâu ?)
Trên đôi cánh Từ bi kẻ chúng sinh khốn khó
tôi bay cùng Thơ
không biết giữa Thiên hà có người Hành tinh nào thân thiện
còn Hành tinh nào bày tỏ niềm yêu ?
Tôi bơ vơ Vũ trụ
cầm tờ Thơ thả sáu tầng trời
gửi nền Văn minh ngoài Trái đất :
- Hành tinh Xanh yêu Tự do
Hành tinh Xanh quý từng hạt máu !
Tôi nghe những lời Vi diệu
giọng những người giông giống đàn bà
giọng những người giông giống đàn ông
- Đừng lừa dối !
Giữa không gian hoang hoải sắc chiều
bao Thiên thạch giã từ Thế giới
vun vút lao
ngợp lửa
( một Mặt trời trong muôn ức Mặt trời tắt vỡ )
đỏ rồi đen
như bóng tối .
Đêm mơ
Thế giới được giải thoát
hừng hực cháy
tôi rơi về bên đỉnh Tu Di
được chở che bởi trăm nghìn Vầng mây sáng rỡ
Đồng Hới , tháng 9-2010
LÊ ĐÌNH TY
Hội VHNT Quảng Bình
THƠ CHƯA KỊP ĐẶT ĐỀ
Em mở cửa vào Vũ trụ
huyền bí anh
Em mở cửa vào em
tăm tối .
Ôi ! Khoảng trời mênh mông
miên viễn
đặc đen
Em gọi anh
gọi anh
không nghe thấy !
Giữa Hành tinh chơi vơi
cô đơn
trống rỗng
Em bay đến một Thiên hà khác
Nơi không có hận thù
đố kỵ
ghét ghen
Nơi không phỉnh lừa
dối trá
bon chen…
Hãy đi cùng em đến trăm nghìn tỷ tỷ Hành tinh !
Ta nói tiếng vũ trụ
được hóa giải bằng bộ vi xử lý mới
Cả Vũ trụ huyền bí thuộc về loài người
Một - Loài - Người - Hòa - Bình !
Em sẽ nghe rõ tiếng nói anh
hơi thở anh gấp gáp
Ta nhảy điệu Tango bên cây kèn Nam Phi
cất giọng Kết đoàn
nơi Hành tinh đang cần tiếng hát
Ta trồng hoa lên mười ngàn tỷ Mặt trời
Cứu Trái đất cằn khô
thuốc súng…
( Dẫu biết năm tỷ năm sau Mặt trời trong Thiên hà em tắt rụng
những Hành tinh đột ngột lao vào hố đen )
Thiên hà em Thiên hà anh
Vũ trụ hôn phối
Gửi lại một Hành tinh song đôi
Ta cùng viễn du chào Thế giới yên bình.
Đồng Sơn, tháng 7-2010
LÊ ĐÌNH TY
Hội VHNT Quảng Bình
VỌNG TỪ VŨ TRỤ
Giữa Vũ trụ vô biên
em – Hạt bụi siêu nhỏ
lang thang
lang thang
khoảng cách em đến anh mấy nghìn năm ánh sáng
anh có nhìn thấy chăng ?
Em va vào anh
vận tốc nghìn độ lửa
thành thiên thể khác
phiêu lãng không không gian không thời gian
ngùn ngụt cháy .
Em tang bồng lập trình thân phận
hoang phế anh…
Ôi ! Vũ trụ vô minh mười lăm tỷ năm trước
hạt bụi siêu nhỏ không ánh sáng không ai biết
em vầng trăng khuyết
ánh sao khuya
đêm nguyệt thực
một tro tàn trầm tích tươi mươi .
Hãy đến cùng em anh hỡi !
dẫu bóng đêm tăm tối nghìn trùng
dẫu muôn lời đồn đại cách ngăn
dẫu Vũ trụ ngồn ngộn lỗ đen
anh hãy đến
lấp em
nhen em
sâu thẳm
khát !
Đồng Hới ,15-7-2010
LÊ ĐÌNH TY
Hội VHNT Quảng Bình
Ngô Minh viết: " Lê Đình Ty một người xơ xác vì thơ "...
Trong bài thơ “ Phỏng vấn Thạch Quỳ” tôi có viết : Nếu được tái sinh xin lại làm thi sĩ / Để được tự do xơ xác vì thơ. Thực ra thì nhà thơ Thạch Quỳ ở Vinh chưa xơ xác mấy vì thơ . Trong số bạn thơ của tôi, có lẽ nhà thơ Lê Đình Ty ở Đồng Hới là người “xơ xác vì thơ” nhất. Lê Đình Ty làm thơ từ những ngày học lớp bảy trường làng , khi anh mới 16 tuổi ( 1963). Năm 1964 , tôi lên học cấp ba ở trường huyện, chúng tôi phải học sơ tán ở làng Cổ Liễu, Liên Thủy. Trong lớp học cấp 3 Lệ Thủy của tôi hồi ấy có rất nhiều bạn học giỏi văn như Lê Đình Ty, Đỗ Hữu Lời ( nhà thơ Đỗ Hoàng), Trần Văn Hải (nhà thơ Hải Kỳ), Lâm Thị Mỹ Dạ, Phạm Hữu Xướng,Trần khởi..
Ở lớp tôi hồi đó, Lê Đình Ty là chủ
soái thơ. Lê Đình Ty người làng Xuân Hồi, Liên Thủy lúc đó đã viết được cả tập thơ tình chép tay nắn nót trong vở học trò. Sau này Ty “bật mí” là hồi đó viết rất nhiều thơ để “tặng”
Lâm Thị Mỹ Dạ , người bạn gái xinh đẹp cùng học cấp hai, mà đến giờ vẫn giữ không dám gửi ! Có lần trong lớp học, không biết Lê Đình Ty kiếm đâu được cuốn “Yêu nhau nên biết” dịch của
Trung Quốc, bọn con trai chuyền tay nhau đọc. Từ đó thằng nào cũng thích làm thơ tình. Ở lớp , ngoài tờ báo tường của Chi đoàn , chúng tôi tổ chức tờ báo tường riêng của “tổ văn lớp”. Tôi làm bài
thơ “ Quê mẹ” theo “kiểu thơ” Tố Hữu, viết về Đại đội pháo binh Ngư Thủy quê tôi bắn cháy tàu chiến Mỹ Khi bài thơ được dán lên báo tường, ngay ngày hôm sau Lê Đình Ty đã có bài “ phê
bình” khen hết lời. Nào là “ tư tưởng lớn”, “ hình tượng đẹp”.... Rồi Ty kết luận rất đúng “mốt” của “nhà phê bình” thời bấy giờ:”Anh sẽ tiến xa hơn nữa trên con đường thơ ca !”. Bài “phê bình”
dài mấy gang tay dán lên báo tường được cả lớp chen nhau đọc.
Sống và viết sôi nổi từ thời ấy, nhưng Lê Đình Ty lại vô cùng lận dận trên con đường thơ ca. Đang học dở cấp ba, Ty
nhập ngũ vào ngành công an. Anh được đi học một khóa nhiếp ảnh pháp y. Nhưng rồi Ty lại say mê chụp ảnh nghệ thuật, nên phải chuyển ra khỏi ngành công an, về công tác tại ngành văn hóa. Lê
Đình Ty sống nhiều năm ở Huế Anh là tay máy bậc 7, chuyện đi dạy nghề và chấm tay nghề cho thợ nhiếp ảnh của tỉnh hàng năm. Anh nghệ sĩ nhiếp ảnh có hạng của hiệu ảnh Phú Xuân
bên chân cầu Trường Tiền hồi chung tỉnh Bình Trị Thiên. Anh có bức ảnh nghệ thuật Hồn rừng được tặng Huy chương Bạc của Hội nghệ sĩ nghiếp ảnh Việt Nam năm 1996. Giỏi nghề ảnh như thế
dễ làm giàu lắm , nhưng Lê Đình Ty thì : Nợ cơm áo níu còng lưng bóng xế / Bao nỗi niềm gửi dấu trang thơ… Bởi mỗi lần gặp bạn bè , gặp người đẹp thì có bao nhiêu phim anh bấm bằng hết, rồi thức
suốt đêm, cui cui tráng ảnh để kịp sáng mai đem tặng người đẹp , cùng với những bài thơ nóng hổi ở túi ngực bên trái ! Có lần, hồi Ty đang quản lý hiệu ảnh nhà nước trên đường Trần
Hưng Đạo, Huế. Một đêm mưa, tôi, Hải Kỳ, Đỗ Hoàng, Mai Văn Hoan đến phòng ảnh của Ty ( cũng là chỗ trọ) đọc thơ với nhiều người đẹp sinh viên. Ty bốc lên đẩy giàn máy ảnh
của hiệu ra chụp. Khi mọi người đã lui rồi, tôi và Ty ở lại để rửa ảnh cho đến 2 giờ sáng, cho kịp sáng mai tặng các nàng. Hồi đó làm gì có Mililap như
bây giờ. Muốn in ảnh phải pha thuốc, rồi nhúng từng cái phim vào. Chờ ảnh hiện lên, tráng qua tráng về, khi rõ nét mới đưa ra sấy dưới ngọn đèn điện 500 oát. Khổ thế mà say lắm,
chăm chỉ lắm ! Vì thế nên người ta chụp ảnh ai cũng giàu , xây nhà mua xe, chỉ riêng Lê Đình Ty càng chụp ảnh càng nghèo rớt mùng tơi ! Vợ chồng đã sắm đủ loại máy ảnh xịn của Nhật, rồi sắm cả
buồng tối để in sang ảnh ở nhà mình. Nhưng , do chụp ảnh ba phần tặng một phần lấy tiền nên sinh lỗ lã . Thế là anh bán dần máy móc, chỉ còn giữ lại cái máy ảnh để chụp chơi.
Thơ phú còn làm anh bị tai họa thập tử nhất sinh bởi một con quỷ đội lốt người tình ! Năm 1983, Lê Đình Ty được Công ty nhiếp ảnh Bình
Trị Thiên cử ra làm Trưởng hiệu ảnh quốc doanh tại chợ Tréo, huyện Lệ Ninh ( cũ) . Một người con gái trắng trẻo , đã có chồng , do yêu thơ Ty, phục tài chụp ảnh của Ty , đã đem lòng thương
trộm . Thi sĩ say thơ, say người đẹp bị hớp phải bùa mê . Bên bờ sông Kiến Giang ấy , Lê Đình Ty đã làm tặng nàng nhiều bài thơ tình lửa cháy . Thế rồi chồng nàng phát hiện ra . Anh ta bắt
vợ phải “thể hiện lòng chung thủy” . Thế là nàng đã đang tâm vô tận Huế mua một lọ a-xit . Rồi một đêm “nàng” hẹn Lê Đình Ty gặp nhau tại bờ mương An Xá. Con quỷ đã tạt a xít vào mặt người
mà trước đó mình đã yêu nồng thắm . Lê Đình Ty bị cháy xém mặt mày , phải điều trị khắp nơi mấy năm trời mới lành vết thương. Nhưng khuôn mặt thì thành sẹo. Đó là “ cái sẹo thơ” oan nghiệt
mà anh phải mang suốt đời. Từ đó, bao nhiêu tiền của đều chi cho việc chữa bệnh. Lành vết thương cơ quan xét cho anh về hưu non. Thời điểm đầu năm 2005, lương anh tháng chỉ 320 ngàn đồng . Nhà đã
nghèo, lại nghèo thêm . Tôi ốm đau chẳng làm gì được / Vợ một mình chạy bảy miệng ăn , nên anh đau xót khi nghe con gái nhỏ năm sau tuổi ra đường ngồi bán nước , báo tin
“vui” cho bạn bè : Giữa trưa hè dầm dề áo ướt / Được hai đồng, mừng rỡ con khoe... Trong bài thơ “Cảnh nhà” , cảnh tượng còn thương cảm hơn : Vợ trực về nhịn đói / Lo chạy bữa
ngày mai... Bà vợ phải vừa đi làm việc nhà nước, về trồng rau, nuôi heo gà, đi hái củi bán mới trang trải đủ chi tiêu tằn tiện của gia đình.
Cái thời khốn khó ấy, bạn bè cũng chẳng khá hơn. Có mấy đứa bạn thân cùng trường huyện xưa đang làm thơ ở Huế thì đứa nào cũng đeo đuổi thơ
phú, đứa nào cũng nghèo , lấy ai cậy giúp ! Bài thơ “ Cùng cảnh”, tặng Hải Kỳ kể chuyện Hải Kỳ đi học đại học sư phạm ở Huế, vợ ốm cần phải ra Đồng Hới thăm vợ , mà chẳng có đồng dính túi.
Lê đình Ty đến thăm bạn, tuid cũng chỉ “đầy gió căng phồng: Cuối cùng hai đứa bèn quyết định “ Liều một chuyến nhảy tàu !” Thật xót xa và đồng cảm !
May mà Lê Đình Ty có người vợ tuyệt vời. Một người vợ Tám Cám, rất mực thương chồng, thương con , nên bao nhiêu nỗi đau đớn, túng bấn đều được hóa giải !. Y sĩ điều trị Nguyễn Thị Thêm vợ Lê Đình Ty làm việc ở Phòng khám Cán bộ Đồng Hới, mặc cho thiên hạ dèm pha, đã tận tình chữa trị, chăm sóc chồng . Thêm nhiều lần vay mượn tiền bạc đưa chồng ra Hà Nội vá da mặt. Những ngày đó, có lần tôi từ Huế ra thăm Ty . Anh ngồi trong một khung màn để che ruồi như cái lồng bàn , vì vết thương đang sưng tấy . Chồng bị nạn vì thơ, người làm thơ như tôi là những kẻ “tòng phạm” đến nhà phải “ ghét” mới đúng. Thế mà Thêm vẫn tươi cười pha nước mời, rồi bảo tôi “Anh ngồi chơi nói chuyện với anh Ty, em ra đây một lát về ngay”. Thì ra nàng lẻn đi mua đĩa mồi, xị rượu mang về, bảo tôi: ”Anh Ngô Minh ngồi chơi uống rượu, đọc thơ cho anh Ty nghe, anh ấy đang thèm thơ lắm đấy !”. Chao ôi, một tình yêu, một tấm lòng. Cao hơn, một tầm văn hóa bao dung mênh mông!
Sau tai nạn
ấy, Lê Đình Ty không thể đi làm cơ quan được , phải về hưu mất sức hai trăm ngàn đồng một tháng. Đến nay thì lương hưu của Ty cũng chỉ 680 ngàn đồng ! Con thì ba đứa đang
nhỏ, nên gia đình càng khó khăn hơn . Nhưng anh vẫn không bỏ thơ . Hình như thơ đến với anh còn nồng nàn hơn trước . Tuy muộn mằn so với bạn bè cùng lứa nhưng đến nay anh đã xuất bản được 6 tập
thơ, trong đó có tập Tôi về áo ướt được tái bản. Tập thơ Khoảng vắng ( 1995) của Lê Đình Ty được Giải thưởng Lưu Trọng Lư ( Quảng Bình) lần thứ nhất ( 1991- 1995).... Anh còn có hai tập thơ thiếu
nhi “ Gió ở đâu “ ( 1998) và truyện thơ “ Huyền thoại Bàu Tró” ( 1999) được bạn đọc đánh giá cao . Đó là sự kỳ lạ của khả năng vượt lên hoàn cảnh khắc nghiệt của con người . Tôi kể lan man như
vậy để muốn nói một điều : Đối với Lê Đình Ty thơ chính nghiệp chướng , là định mệnh không thể chối bỏ : Đây , câu thơ / Giọt máu / Câu thơ đẫm đầy nước mắt ...Riêng đối với tôi, mỗi
bài thơ của Lê Đình Ty là sự trổ bông của một trái tim đau đớn một đời đập vì yêu, vì sự tốt lành của cuộc sống !
Hội Văn nghệ Quảng Bình bảo Lê Đình Ty làm đơn xin vào Hội Nhà văn Việt Nam. Ty xứng đáng lắm, nhưng ham thơ, ham
rong chơi, cứ quên không làm đơn. Mới đây Ty làm cái đơn và gửi vào Huế nhờ bạn là tôi và nhà thơ Lâm Thị Mỹ Dạ là bạn thân ký giới thiệu để kỷ niệm bạn bè. Mỹ Dạ bận đi họp ‘’ Hội
nghị phụ nữ tiêu biểu’’ ở Hà Nội . Hoàng Phủ Ngọc Tường hỏi, đơn ai thế. Tôi bảo đơn xin vào Hội của Lê Đình Ty, gửi vào nhờ Dạ ký ‘’. Hoàng Phủ bảo tôi : ‘’ Lê Đình Ty mới là nhà thơ thực
sự, hắn sống chết vì thơ . Đem đây mình ký thay Mỹ Dạ’’. Thế là ông Tường liệt nằm một chỗ, lật nghiêng người ghi ‘’Đề nghị kết nạp ‘’ rồi ký tên, chữ cong queo, võng xuống như nỗi đa mang.
Tôi mang ra Đồng Hới cho Ty, Ty cầm tờ giấy có chữ ký Hoàng Phủ reo lên :’’ Được Hoàng Phủ Ngọc Tường ký giới thiệu như ri là sướng lắm rồi. Như là một lần vô Hội rồi... »
Xuất bản được tập thơ thơ bây giờ thật không dễ . Sau khi có giấy phép , còn phải vượt qua chặng “ đầu tiên”
là tiền đâu. Để in tập thơ “ Lời hạt” , Lê Đình Ty phải thế chấp “thẻ đỏ ”nhà , mới vay được 3 triệu tiền ngân hàng để in thơ ! In xong thơ là gửi tặng bạn bè, lại phải một lần tốn phí bưu điện ,
rồi lại còng lưng làm vườn, nuôi gà, lợn, nuôi cả cá rô phi đơn tính để trả nợ thơ . Tập thơ Lời hạt gồm những bài thơ viết trong những tháng ngày anh bị “tại nạn
tình yêu” đến thay đổi hình hài, trong lúc cảnh nhà túng bấn . Đó Là những suy nghĩ về đời và thơ, về số phận và tình yêu của con người đã vào tuổi tri thiên mệnh Đó là tâm sự riêng
của đời anh. Tai ương, khốn khổ và day dứt tình đời, tình người. Thương cho kiếp người phù du khát vọng, thương cho những đứa con xa luôn đau đáu một làng quê, thương bóng hình mẹ già côi cút vô
ra nơi cõi nhớ, thương những người tình với nỗi buồn làm hành trang còn lại... Thơ là sự chiêm nghiệm , là một cuộc trở về từ trong cõi lãng du phiền muộn, cầm lên những mất mát và soi tận cõi
lòng :...Ai sau rèm cấm xa xôi / Nhớ người áo ướt dưới trời đem hong?
Thời “di động”, Lê Đình Ty
nghèo , thèm lắm mà không làm sao có con dế cầm tay để gọi bạn bè. Thương bạn , nhà văn Nguyễn Thế Tường bán rẻ cho Ty một cái Samsung có hai trăm bạc. Lúc đầu Ty chỉ dám mua loại
card chỉ để nghe, không gọi được. Những khi có tiền nhờ nghề làm mi, in ấn sách cho các tác giả, Ty mua cái card trăm ngàn, thế là hứng lên gọi ai cũng đọc thơ qua di động. Chỉ ba bốn bài thơ đã
hết nửa tiền card. Thế rồi lần ấy Ty say, ngã xe , con dế biến đi đâu mất, phải nhịn gọi ba tháng trời. Tôi ra Đồng Hới, thấy bạn mà thương , tôi liền nghĩ ra một kế : Chỉ có
mấy trăm trong túi, nhưng tôi dẫn Lê đình Ty đi thăm bạn bè, gặp ai tôi cũng bảo :” Ty mất điện thoại rồi, tớ ủng hộ nó ba trăm, cậu cho thêm một ít nữa cho nó mua cái điện thoại cũ kẻo
tội”. Thế mà ngày đó hai đứa kiếm được triệu tư bạc. Chiều hai đứa lại vênh vang ra của hàng viễn thông mua dế…
Buồn quá, nhưng xem ra tất cả vẫn còn . Một người “sau rèm cấm”, tấm “áo ướt”, và người tình trắng tay đang đem hong lại niềm
yêu mến cũ ... Ty say thơ đến độ, vào cuộc rượu nào ban đầu cũng rất gìn giữ, chối từ, nhưng khi đã đọc vài bài thơ thì “rượu như lửa tôi uống tràn thay nước” ( Phùng Quán). Thế là Ty say.
Vì say mổitong năm năm qua, Ty đã sáu lần ngã xe máy rồi. Khi thì gảy xương vai, khi thì bươu đầu, mẻ trán. Nhưng may toàn vết thương nhẹ, nằm nhà vợ điều trị năm bữa nửa tháng lại lang thang. Có
lần tan cuộc rượu, đang lẽ về nhà theo hương núi, thì Ty lại lao xe ra vùng cát Hải Thành mé biển giữa trưa hè “chang chàng cồn cát nắng trưa Quảng Bình “ . Xe lủi vào ụ cát bên đường, Ty
ngã bắn người ra nằm phơi trên cát bỏng. May nhờ có người đi qua, nhận ra nhà thơ, liền gọi taxi đưa về nhà, chứ để đến chiều chắc đã thành “Khô Ty” rồi ! Có lẽ Ty đã quá xơ xác vì
thơ, nên bây giờ thơ đã cứu Ty chăng ?
Vâng, trong bài đồng dao miền Trung kể về mẹ gà đẻ ấp mười quả trứng , cả mười đều bị hiểm họa và rủi ro
số phận, nhưng: Chớ than phận khó ai ơi / Còn da lông mọc ,còn chồi nảy cây... Mất mà được .Đó là cái lý sinh tồn mà chỉ nghệ thuật mới nói lên được , nhờ cái tâm lớn của nghệ sĩ ! Cái còn
lại ấy , cõi lòng ấy chính là sợi chỉ xuyên suốt thơ Lê Đình Ty . Không mà có , ấy là khi cõi lòng còn chan chứa !
Bây giờ anh vẫn yêu si mê như thế. Vẫn làm thơ như thế. Anh đi lên Hồ An Mã miền Trung Du Lệ Thủy, anh ra tận Minh Hóa theo tiếng gọi của con tim. Di rong chơi suốt ngày. Để rồi cuộc rượu vui nào anh cũng có thơ mới đọc cho bạn bè làm thức nhấm...Ôi, thời bây giờ, ai cũng lo kiếm tiền làm nhà, cho con đi du học. Người sống nghèo với chất thi sĩ lãng tử nồng nàn như Lê Đinh Ty hiếm hoi lắm . Nhờ những cuộc say ấy, năm 2007, Lê Đình Ty cho ra mắt tập thơ Gửi cùng ngọn gió, với chất thi sĩ tang bồng : Ngồi buồn bấm chữ mà chơi / Gửi người người có ngậm ngùi cùng ta...
Thương lắm, bạn của tôi ơi..
Huế 2003- 2007
Ngô Minh
WEBSITE DƯƠNG NGỌC LIÊN






Write a comment
Comments: 6
ngoclien (Sunday, 05 June 2011 01:24)
Các bạn trao đổi trực tiếp với Lê Đình Ty tại đây.
Giang Phương Linh (Friday, 07 October 2011 16:31)
Trang Website của Ngọc Liên thật tuyệt vời .Cám ơn Họa sỹ Dương Ngọc Liên đã đăng Thơ một người bạn mà mình rất yêu quý - thi sỹ Lê Đình Ty .
Ngọc Liên (Tuesday, 25 October 2011 08:41)
Cảm ơn Giang Phương Linh đã ghé thăm Trang thơ Lê Đình Ty và động viên khích lệ Liên!!!...Rất mong được ghé thăm những lần sau! Chúc may mắn và hạnh phúc!
Jen (Wednesday, 23 November 2011 17:51)
Auto Twitter WP plugin Post your own post for you to Twitter, from WP administrator interface
Ngọc Liên (Saturday, 26 November 2011 00:40)
agree! warmest thanks!
Lê Viết Hùng (Wednesday, 16 May 2012 14:59)
Cám ơn họa sỹ Dương Ngọc Liên đã đưa hình ảnh và một số bài thơ của ông Ngoại cháu (Nhà thơ LĐT) lên website Ngọc Liên. Cháu đọc trang website của họa sỹ, thấy thích và bổ ích lắm ! Cháu chúc Họa sỹ và gia đình luôn khỏe- Hạnh phúc!