Ngô Minh nhà Thơ sinh ra từ làng cát Ngư Thủy...

Tác giả Ngô Minh tên thật là Ngô Minh Khôi, sinh năm 1949.

Quê quán Ngư Thuỷ, Quảng Bình.

Các bút danh: Ngô Minh, Nguyễn Minh Tâm, Hải Tây.

Ông là nhà thơ (Hội viên Hội Nhà Văn Việt Nam - 1988), nhà báo (Nguyên trưởng ban Miền Trung báo Thương Mại)

Hiện đang sinh sống và sáng tác tại thành phố Huế.

 

Đã in 14 tập thơ tình và 10 cuốn bút ký văn học, bút ký ẩm thực, phóng sự báo chí, sưu tầm, biên soạn.
Đã được nhiều giải thưởng về thơ ở Trung ương và địa phương. 

 

Các tác phẩm:

- Phía nắng lên (1985)

- Chân dung tự họa (1989)

- Nước mắt của đá (1991)

- Chân sóng (1995)

- Quà tặng xứ mưa (1996)

 

                                Khuya bên mộ Ba


chi chít sao trời cát rắc
hồng hoang thập thững oan hồn
giờ ni ba lang thang hành khất
hay ngủ vùi đáy huyệt thời gian ?

năm mươi rằm tháng bảy
mộ ba như ngọn hải đăng
soi chân dung sự thật
con tìm

buổi sáng xưa con vừa biết khóc
mười hai phát đạn giặc cắm vào ngực ba
biển đỏ ngầu máu dựng
buổi sáng xưa con vừa biết khóc
may sao biển mặn tới giờ
may sao suốt hoàng hôn đời mạ
hồn ba về chắp nối câu ru

ba ơi
từ buổi ba mang uất hận xuống mồ
các con mang vết đạn trên ngực ba
đi rìm giặc cho đến ngày bạc tóc
buổi sáng xưa con vừa biết khóc
bây giờ khô nước mắt
bao giờ…

biển lập lòe lửa nhang sám hối
nỗi đau đâu dễ khỏa bằng
con lại về chân dò lối cát
nước mắt mồ côi và biển đồng hành…

                     
Làng biển, 5-3 âm lịch

 

 

               Thơ tiễn bạn lên tàu đi học

Trường Nguyễn Du

 

Tài sắc không có ga dừng

Ngày ấy nàng Kiều nào ai đưa tiễn

Ga đầu Đạm Tiên, ga cuối Tiền Đường

Vé in sẵn kiếp người vào cuộc thế !

 

Tiếng hát không có ga dừng

Cô ca sĩ không xếp hàng mua vé

Vẫn về ga nắm cỏ Long Thành

 

Khổ đau không có ga dừng

Hỡi thập loại chúng sinh

Những oan hồn cô hồn chưa một lần ngồi toa tàu chợ

Vẫn bị móc túi cả cuộc đời

 

Nguyễn Du tàu chợ

Nàng Kiều ngồi đứng bên ta

Cô ca sĩ Long Thành ngồi đứng bên ta

Thập loại chúng sinh kẻ ngồi người đứng

Còn nhà thơ hình như chèn toa cuối

 

Bạn ơi bạn ơi rượu hay nước mắt

Cạn túi mươi đồng cạn cốc tiễn nhau

Cay đắng trong veo nồng nàn cũng trong veo

Trong veo câu thơ thương người biết khóc

 

Thôi bạn đi

Túi sách vở muối mè đừng để mất

Con tàu thơ không có ga dừng !

 

                                                            Nhà Xuất bản Giáo dục 2005

 

 

59 CÂU THƠ LỤC BÁT HAY
CỦA NGÔ MINH



 

1
khuya nghe lục bát gọi đôi
một anh một bóng một người một không

( bài thơ LỤC BÁT GỌI ĐÔI)

2
đêm qua
trắng nõn linh hồn
giấc mơ hóa bướm
thu còn
thiên thu…

(Bài thơ ĐÀ LẠT THU )

3
yêu đương tro bụi như đùa
biết bao nhiêu lửa cho vừa cuộc sôi

( Bài thơ VU VƠ )

4
Trời ơi, người khuất lâu rồi
Sao còn đau đáu những lời nước non !

( Bài thơ ĐÊM CÔN LÔN)

5
tay lần vá những mảnh buồm
cho nguyên lành ngọn gió nồm , biển ơi

( bài thơ PHÍA NẮNG LÊN)

6
Trắng khuya
cạn chén biển buồn
thấy mình cùng lũ dã tràng
xe trăng

( bài thơ VỚI NHẤT LÂM
ĐÊM TRẮNG LÀNG THƯỢNG LUẬT)

7
Khó nghèo là gánh mạ cha
Cát là nắng đọng muối là biển cô

( bài thơ TRUYỀN THUYẾT LÀNG CHÂN SÓNG)

8
lạy này xin cụ xá cho
cô Kiều năm ấy mới vừa qua đây

(Bài thơ LẠY CỤ NGUYỄN DU)

9
tuổi tên danh phận như đùa
rượu vơi lựng nậm
chuông chùa cầm canh…

( bài thơ KHUYA HUẾ UỐNG VỚI BẠN CÀ MAU)

10
thơ Lầu Ngắm Sóng cầm lên
tóc vương như sợi rét mềm buộc nhau

( Bài thơ HÀ NỘI MÙA ĐÔNG)

11
co ro đường sấu nhớ mùa
sông Hồng đắp áo nằm mơ dáng Kiều


( bài thơ HÀ NỘI MÙA ĐÔNG)

12
uống đi
nghe vỡ tiếng đàn
nghe ta nằm với
muôn vàn
nín câm…
( Bài thơ VẦN CŨ 1)

13
còn dắt nhau đến tận bây giờ
mùa đông áo mỏng cầm thơ qua đèo

( Bài thơ CHIỀU QUA ĐÈO HẢI VÂN VỚI BẠN)

14
Đêm hay hạt vỡ đầu môi
Nửa em xa với nửa tôi mong gần

( Bài thơ ĐÊM HẠT DẺ)

15
Khoảng trời mười tám xanh êm
Thơm mùi bồ kết bay viền bờ mây

(Bài thơ NÓN BÀI THƠ VÀ HƯƠNG ĐẤT CAO NGUYÊN)

16
Nón nghiêng xuống đất cao nguyên
Mùa cà-phê dậy dương lên trắng ngần.

(Bài thơ NÓN BÀI THƠ VÀ HƯƠNG ĐẤT CAO NGUYÊN)

17
Ai hò mái đẩy lên cao
Tròn vo nốt luyến lay vào lòng anh

(Bài thơ NGHE CHUÔNG THIêN MỤ)

18
Để lòng như thể sông Hương
Nửa mong tới biển nửa vương non ngàn…

( Bài thơ NGHE CHUÔNG THIÊN MỤ)

19
Thưa em thơ phú bọt bèo
May còn em với bao điều ngóng trông

(Bài thơ THƯA EM)

20
Thiên đường là trái tim ta
Tình yêu muôn thuở vẫn là sơ sinh

( Bài thơ THƠ ĐÊM GIÁNG SINH)

21
Oi mưa
Oi nhớ
trưa nào
không phanh xe đạp
anh đèo mưa đi…

(Bài thơ VẦN CŨ 3)

22
Trắng như tờ lịch vừa rơi
Ngày không em giấy không lời khát khao

(Bài thơ SANG TRANG)

23
May đời còn có chiêm bao
Cho hoa diệp liễu thơm vào trống không

(Bài thơ SANG TRANG)

24
Cầu mong dưới đáy rêu mờ
Vẫn còn chín đợi mười chờ cho nhau

(Bài thơ THẢNG THỐT THÁNG TƯ)

25
Đời cha tăm cá tuyệt mù
Gió mồ côi níu tàu dùa mồ côi

(Bài thơ TỰ KHÚC)

26
Đêm qua biển tóc mồi sương
Nghe chiêm bao trắng theo phương em về

(Bài thơ TỰ KHÚC)

27
Về nâng dấu cát khuya nào
Gửi vào tóc trắng gửi vào cỏ xanh

(Bài thơ TRƯỚC BIỂN HẢI THÀNH
KHÓC NGƯỜI EM BỖNG KHUẤT )

28
Một lần cho cát thành tên
Bóng thuyền khuya ấy nỗi niềm khuya nay

(Bài thơ TRƯỚC BIỂN HẢI THÀNH
KHÓC NGƯỜI EM BỖNG KHUẤT )

29
Thôi em về nẻo chiêm bao
Lối trần hết nỗi xe tàu nhiễu nhương

(Bài thơ TRƯỚC BIỂN HẢI THÀNH
KHÓC NGƯỜI EM BỖNG KHUẤT )

30
Rồi mai chết giữa má hồng
Lúm đồng tiền ạ se lòng phố xưa…

(Bài thơ HÀ NỘI MÙA ĐÔNG)

31
Mong manh là chút chiều thừa
Chùa chuông gõ nợ nhặt thưa lối trần

(Bài thơ HAI BÀI CHIỀU)

32
Chao ơi là cái sự tình
Kẻ say cái tỉnh người tìm cái say

(Bài thơ GIAO THỪA )

33
Thương nhau cho đá nên lời
Như cha như mạ như thời mình thương

(Bài thơ TỰ KHÚC)

34
Mơi tôi về giữa trái tim
Con đường như buổi đầu in dấu người

(Bài thơ PHÍA NẮNG LÊN)

35
Em đi
khuất nẻo thu rồi
bơ vơ là cõi
anh ngồi nghe đông

(Bài thơ LỤC BÁT SÔNG HÀN)

36
Lang thang đá nổi mây chìm
Đêm dò đáy chén ngày tìm bóng khơi

(Bài thơ QUY NHƠN)

37
Mai rồi
đời cát vùi quên
biển còn hột muối
nhặt lên
thưa rằng…

(Bài thơ VẦN CŨ 2)

38
Mỏng như hơi rượu thoảng nghe
Mỏng như xa khuất người đi vô tình

(Bài thơ THƠ ĐỀ TỜ LỊCH CUỐI NĂM)

39
Mình ngồi nghe tuổi mình đi
Thơ ơ như chẳng có gì với nhau…

(Bài thơ THƠ ĐỀ TỜ LỊCH CUỐI NĂM)

40
Xanh như mình tuổi thơ ngây
Nhìn sông cứ tưởng đời đầy mát trong

(Bài thơ VỚI MÀU SÔNG NHẬT LỆ)

41
Cái màu xanh thuở đa mang
Thấy đò cứ ngỡ đò sang bên này.

(Bài thơ VỚI MÀU SÔNG NHẬT LỆ)

42
Theo về
cái nhớ không tên
giấc mơ không nhớ
và đêm
không vần…

(Bài thơ THEO VỀ )

43
Dây neo buông tự vũng sân
Neo lòng ta những tháng năm xa nhà

( Bài thơ TRUYỀN THUYẾT LÀNG CHÂN SÓNG)

44
Khó nghèo là gành mạ cha
Cát là nắng động muối là biển cô

(Bài thơ TRUYỀN THUYẾT LÀNG CHÂN SÓNG)

45
Lá trầu héo quả cau khô
Cũng nên cốt đỏ suốt mùa đông thơm

(Bào thơ TRUYỀN THUYẾT LÀNG CHÂN SÓNG)

46
Tóc mưa
lũ cuốn bên trời
dat trôi nào
cũng
dạt trôi bọt bèo

(Bài thơ MƯA ĐÊM)

47
Đêm mòn
từng trận mưa reo
lòng như sông lở
trôi vèo
nhân gian…

( Bài thơ MƯA ĐÊM)

48
Bập bùng ve
lửa trong tro
bây giờ
mà ngỡ
bao giờ
râm ran…

(Bài thơ NHỊP VE)

49
Nào em thả xuống lòng mình
Tro than một phiến lửa tình lại nhen

(Bài thơ THẢ ĐÈN TRÊN SÔNG HƯƠNG)

50
Nam mô khuya khoắt đường tu
Nhặt bông sứ rụng sân chùa lại mong

(Bài thơ CANH BA MÕ CHÙA)

51
Mong ngày thoáng chốc ngày đi
Trắng tay lại ước thầm thì … Ngày mai …

(Bài thơ THƠ ĐỀ TỜ LỊCH CUỐI NĂM)

52
Hột cơm lấm đất lấm trời
Cấm lên cho tỏ mặt người …thân cua !

( Bài thơ TIN THÊM VỀ CON CUA LẠ)

53
Cười chan nước mắt chị cười
Biển răng mặn rứa mà nồi lạt canh…

( Bài thơ CHỊ TÔI)

54
Tuổi tên danh phận như đùa
Rượu vơi lưng nậm chuông chùa cầm canh

(Bài thơ KHUYA HUẾ UỐNG VỚI BẠN CÀ MAU)

55
Hoa hồng là hoa hồng gai
Chuyện tình một đóa trên tay người cầm

(Bài thơ HOA HỒNG MƯA)

56
Chơi vơi ảo ảnh lên ngày
Khoảng trời long não xanh gầy tuổi tên

(Bài thơ TƯỜNG ƠI…)

57
Chao ôi sông rộng tày gang
Mà đất nước mấy mươi năm dãi dầu

(Bài thơ VỀ HIỀN LƯƠNG GẶP CÂU HÁT CŨ)

58
Ôi, điều nước nhớ non mang
ẩn trong câu hát quá giang ngày thường…

(Bài thơ VỀ HIỀN LƯƠNG GẶP CÂU HÁT CŨ)

59
Nỗi đau chẳng thể phong rêu
Nên chi gió cứ lần theo nỗi niềm

( bài thơ ĐỒNG HỚI GIÓ NỒM)

 

                                        Theo: Văn Minh Ngọc