Tự sự

          Đừng nghĩ rằng Ngọc Liên làm Thơ,  mà cũng có lúc những tâm tư được mình chép lại và lưu lại để sau này mở ra vậy thôi !..

 

 

Mẹ kính yêu !  đêm 20/10 con không ngủ được...Con thấy mình chưa có món quà nào xứng đáng để tặng Mẹ !..vì con biết Mẹ ước gì cũng chỉ để cho con..!

 

 

             Con của mẹ

 

                   Lời ru nhuộm tím đất trời

                   Nạm xanh xương lá bầm lời thương yêu

                   Heo may nứt nẻ trời chiều

                   Trầu cay chưa đủ ấm điều mẹ mong      

Câu hò chưa đỡ lạnh lòng

Bon chen con lạc giữa vòng lợi danh

 

Bàn chân vẹt nẻo non xanh

Bão dông biển cả lênh đênh giữa dòng

Vuốt chiều tóc bạc lưng còng

Trèo non, tát bể, long đong thác gành

Tìm về dưới bóng tre xanh

 

Tựa vào lòng mẹ con thành trẻ thơ

 

 

 

 

 

Thôi

 

                   Thôi đừng có nữa kiếp sau

                   Mà ta khờ dại bầm đau đợi chờ

                   Kiếp này  vớ  vẫn cùng thơ

                   Thân tàn xơ xác bơ phờ nợ duyên

                  

                   Thôi đừng có bến có thuyền

                   Mà ta ngớ ngẩn giữa miền hư không

                   Đã sinh ra kiếp long đong                  

                   Vùi trong biển cát đắng lòng nhớ nhau

                  

                   Thôi đừng  tin có kiếp sau

                   Để ta  khờ khạo mất nhau kiếp này

 

                                                Lệ thủy, 01/02/2015

                                              Ngọc Liên

 

 

 

 

 

 

Đôi mắt đò ngang

 

Lụt tràn đôi mắt đò ngang

Chiều xưa ai đã quá giang đò đầy

Níu nghiêng bến cũ hao gầy

Bâng khuâng đò đợi người xây cầu rồi

 

Nhớm chân người bước bồi hồi

Hắt hiu nỗi nhớ ai ngồi bến xưa

Kiến Giang đò cũ ướt mưa

Qua cầu mà ngỡ như chưa tới bờ

 

Chồng chành thuyền chở câu thơ

Thương xưa ai đợi ai chờ bến xưa

Bẽ bàng người ướt giữa trưa

Ngẩn ngơ tôi ngỡ mình chưa qua đò

 

                                            Lệ thủy, 10/2016

                                     Ngọc Liên

 

 

 

 

 

 

 

                 Đợi chờ

 

                             Chiều buông nuôi mọng tàn đêm

                             Cạn chờ Quỳnh nở trước thềm mưa giăng

                             Lẵng lơ mây giỡn đùa trăng

                             Lóe lên tia sáng sao băng cuối trời

 

Rạng ngày đỏ mặt thẹn lời

Nuôi chi mọng mị lỡ đời vấn vương ?    

Bầm lòng nát tím chiều thương

Liệu đêm Quỳnh nở còn Hương say nồng ?!…

                                                         

                                                     Lệ thủy, tháng 7/2014

 

                                                         Ngọc Liên

 

 

 

 

 

   

 

 

      Trắng tay

                                                        

          Trắng tay ghi nợ dương gian

          Vô duyên nặng gánh lo toan dại khờ        

          Đất cằn  rát cháy ước mơ          

          Trời cao nắng hạn bơ phờ thằng tôi

          Đau khao khát xoắn tao nôi

          Lời ru thảng thốt xa xôi cuối trời

          Thôi thôi khất lại nụ cười

          Cắn môi máu chảy ai người nợ ai !

 

                                 Mai Thủy đêm 14/8/2015

                                                Ngọc Liên

 

 

 

 

 

 

Phố

 

Bâng khuâng bạc thếch phố phường

Nữa vui ngơ ngác chiều vương  giọt sầu

Buồn rơi néo đậu chân cầu

Trường Tiền chen chúc dãi dầu gió mưa

Phận người đài các song thưa

Phận người tất vất nắng mưa không nhà

 

Lung linh mắt phấn ngắm hoa

Cỏ may víu vá áo bà gánh rau

Ngược xuôi Vĩ Dạ bầm cau

Sương mờ nhân ảnh trầu đau héo lòng

Chuông chùa Thiên Mụ thinh không

Cô đơn tôi giữa đông người lại qua

Bình minh tìm gọi tiếng gà

Chơi vơi giọt nắng hương trà vội bay

Bơ vơ giữa phố chiều nay

Giàu sang hèn kém lắt lay phận người./.

 

                                 Kỷ niệm những ngày đầu

                  Thôn quê vào học trường Mỹ Thuật Huế 1982

                                    Ngọc Liên 

 

 

 

 

.

.

.

 

 

Thương mái hò khơi quê mình

 

Câu hò rứt ruột nhã tơ
Mấy đời yêu biển câu thơ chợt buồn
Câu “ hò khơi” nhớ cội nguồn
Ăn mày mẹ biển ai buôn giàu nghèo
“ …Anh em gắng lấy mà chèo
Trời cho một trộ đợ nghèo cả năm…”
Câu hò xưa ấy xa xăm
Rứt từng khúc ruột thương tằm héo hon
Ra khơi vào lọng hao mòn
Câu hò xưa hỏi trời còn thương không ?
Thuyền đau nhớ biển xé lòng
Phủ mền thuyền lặng chờ trông não nề
Bao giờ biển đón thuyền về ?
Câu hò khơi mặn tình quê hao gầy.


*. “ …Anh em gắng lấy mà chèo
Trời cho một trộ đợ nghèo cả năm…”
Trích hò khơi miền biển Lệ Thủy

 

 

                                    Lệ Thủy, 21/8/2016
                                 Ngọc Liên

 

 

.

.

             

 

             Mưa bất chợt

 

                   Trời như bị rách xối mưa

                   Ướt tôi thấm lạnh giữa trưa bẽ bàng

                   Liêu xiêu quán vắng cuối làng

                   Cơ duyên may đặng gặp nàng như mơ

                   Lưng ong thắt đáy câu thơ

                   Mắt ai chạm ướt sững sờ đường cong

                   Áo dài trễ dịp sang sông

                   Gặp mưa áo ướt tôi hong giùm nàng

                   Thôi rồi trời hửng nắng vàng

                   Má em hừng đỏ nóng làn môi anh

                   Trời gieo sót sợi tơ mành

                   Gặp nhau một chút mà thành nhân duyên

                  

                                      Cộn 23/9/2014

 

                                          Ngọc Liên 

 

  ******************************          

 

 

            Ngộ

 

                   Giấu bơ vơ dưới nụ cười

                   Thân cô quạnh giữa kiếp người nhỏ nhen                       

                   Tận cùng ẩn trắc bon chen

                   Tận cùng mơn trớn  gét ghen đọa đày

                   Tận cùng đêm tận hóa ngày

                   Ngộ ra ta sống đời này thiếu em.

 

                                                Cộn đêm 04/5/2015

                                                          Ngọc Liên

                                  

 

 

 

                Mẹ tôi cúng nhường

 

                        Mọi người cúng nhường

Người người đua nhau cúng nhường

Chắp tay A Di Đà Phật…

Người nén nhang hoa quả

Người bạc trăm bạc triệu

Người nhiều nhiều nhiều lắm…

 

Từ  cổng chùa, chính điện

Người thành đạt hữu danh

Người công thương buôn bán

Người làm ruộng làm nương

Người thất cơ lỡ vận

Người khất thực

Kẻ trộm cắp lưu manh

Chắp tay A Di Đà Phật !…

Cầu mong sống yên lành

Cầu luôn được mắn

Cầu tài lộc nhiều nhiều…

 

Mẹ tôi hái trong vườn

Mấy quả mướp, bó rau

Dưa mắm tự tay làm

Ra chợ bán..rồi mua

Một mâm cơm đơn giản

Đặt lên bàn thờ tổ

Mẹ mua ảnh Cụ Hồ

Đặt lên bàn thờ Bác

Mẹ mua cờ Tổ Quốc

Treo những ngày lễ tết

Mẹ nhớ ơn tiên tổ

Sinh gióng dòng này

Ơn Bác Hồ kính yêu

Đem cho dân độc lập…

 

Mẹ tôi người ít học

Chân lấm với tay bùn

Không có nhiều lý lẽ

Cũng không biết cúng nhường

Mọc mạc lòng mẹ hiểu

Tổ tiên sinh ra mình

Bác Hồ cho độc lập…

 

      Lệ Thủy, Đêm 17/1/2016

                                 Ngọc Liên   

 

 

 

 

 

 

 

                                  Vô tình

 

                                   Chiều thu cỏ dại hoang tàng mọc

Gió tím mắt ai bờ dậu xiêu

Hoang vắng má hồng thu xám ngắt

Lá vàng rưng rưng níu lá xanh

 

Thu quá vô tình trong mắt biếc

Để lại đông tràn nắng cháy lưng

Hạ sầu mưa ngập những lối xưa

Ai về  lội ướt giữa trưa hè

 

Nghe chừng hơi thở xuân sắp tới

Vướng bận vô tình trong mắt ai

 

                          28/10/2015

                          Ngọc Liên

 

 

                             

 

 

 

 

 

Mắt xưa

 

              Tặng người chèo đò đưa sông…

 

Sâu sâu sâu thẳm đợi chờ

Ánh nhìn thuở ấy bây giờ còn không ?

Cắn môi máu chảy thành dòng

Ngậm đêm khao khát nén lòng lặng câm

 

Xót tình men đắng thâm trầm

Duyên xưa nghèo khó âm thầm xưa trôi

Ngoái chiều mười mấy thu rồi

Mắt xưa còn trách xưa ơi dại khờ ?

 

Xưa vui gánh những trang thơ

Chèo đò chắp cánh ước mơ cho đời

Lang thang tôi cuối chân trời

Vẽ tô hy vọng ru lời nỉ non

 

Mắt xưa xưa ấy như còn

Đậu trang giáo án, cánh cò vần thơ

Hồn tôi bạc phếch bơ phờ

Vói  xưa vợi ánh trăng mờ cuối thu

 

Thôi rồi nguyệt xế trăng lu

Người say danh vọng mịt mù hư không

Bàng rơi rớt rụng đầy sông

Đò bao nhiêu chuyến có mong người về

 

Bẽ bàng ngồi rũ  u mê

Níu chiều mắt đợi vọi về trong veo

Bến xưa thuyền ấy vẫn chèo

Giờ tôi mới biết mình nghèo hơn xưa

 

                    Lệ Thủy, 20 tháng 11 năm 1998

 

                              Ngọc Liên

               

 

 

                Thêm

 

                Thêm đuôi mắt chút lửa tình

                   Để anh hâm nóng lòng mình đa mang

                   Thêm hương cho gió lang thang

                   Để hồn vô định gặp nàng trong mơ

                   Thêm sâu câu đợi câu chờ

                   Để lời thề hẹn  một đời dở dang

                   Thêm chiều tím rũ vai nàng

                   Để đêm tình phụ phũ phàng người đi

                   Thêm thêm thêm nữa thêm gì

                   Để anh gọt  rũ tình si một đời

 

                                                          Lệ Thủy, 25/4/2015

                                                              Ngọc Liên

 

 

 

                 

 

                   Neo

 

                   Ai cười vỡ toác màn đêm

                   Giật mình tôi thức giữa miền hư không

                   Đêm gầy xơ xác gió đông

                   Xót thân hạt bụi giữa dòng phù du

                  

Bon chen lạc chốn hoang vu

Xa miền ký ức lời ru tháng ngày                      

Rưng rưng bên ướt hao gầy

Thỏa thuê bên ráo đắp đầy thương yêu

 

Loay hoay nắng rụng về chiều

                        Phong trần lụy bước cô liêu cuối trời  

Vịn tay níu lại cuộc đời

                        Neo vào nguồn sống những lời mẹ ru

 

                                                Lệ Thủy, 23/4/2014

                                                Ngọc Liên

 

 

 

 

 

 

 

 

 

                          Nợ thêm

 

                          Nắm tay lòng cộm chai sần

                          Chiều buông nắng chát nợ nần giêng hai   

                          Heo may khô khát đời trai

                          Giọt sầu đáy mắt tóc ai rối lòng     

                          Hình như có hình như không

                          Bầm đêm trầm tích khô cong đợi chờ      

                          Cạn buồn vắt kiệt giấc mơ

                          Rồi mai vỡ mọng câu thơ nát nhàu    

                          Sâu cùng kiệt cạn niềm đau

                         Nợ thêm nổi nhớ kiếp sau trả dần

                  

                                               Đồng Sơn 27/3/2014

                                                 Ngọc Liên

 

 

 

 

 

                       Hình như


Hình như bóng đã xế chiều
Ngân hà cạn đáy, thương yêu hững hờ
Thâm can mặn cát chai bờ
Vô tình sóng khõa, ậm ờ hương bay...

Hình như tỉnh, hình như say
Níu trời cho gió cõng heo may về
Lạnh lùng tắt rụi đam mê
Ngu ngơ ngờ ngệch môi kề hư không.


Dương gian chững bước tang bồng
Sâu xanh trời biển hiện về trong mơ
Giật mình chới với câu thơ
Tôi rơi vực thẳm mắt em đợi chờ.

                          Lệ Thủy 19/02/1014
                                       Ngọc Liên 

 

 

 

                                 Nhớ Mẹ ! 


Niềm vui cong vút chiều nay
Cạn ly lời chúc ta say ngọt ngào
Uống đi, uống nữa, uống nào…
Uống cho thêm thắm má đào mấy khi

Níu nghiêng trời đất đáy ly
Vá vai líu lưỡi em thì nồng say
Đây rau sạch..! đây rau tươi..!
Anh ơi ! trút hết nụ cười sang em.

Nghe lời mây gió lặng ngừng 
Mẹ ơi! nước mắt rưng rưng cuộc đời
Liêu xiêu dáng mẹ cuối trời
Gánh rau đổi gạo một đời nuôi con…

                          
Lệ Thủy, 3/2014
                          Dương Ngọc Liên

 

 

 

 

 

 

 

HỒ TÂY VỌNG TIẾNG HÒ KHOAN

 

Lời mẹ ru bầm tím đất nâu

Hỏi ai lớn lên không cần hạt gạo

Tráng ngần từ bùn, từ những cọng rơm

Mồ hôi mặn mà hạt cơm thơm giẻo.

 

Lời quê quằn nám câu hò

Từ bùn sỏi đá phèn chua hỡi người

Nhọc nhằn máu trộn mồ hôi

Nghe mà day dứt những lời chân quê...

 

Có ai đó chỉ cần lời ca vui chơi hè hội

Hát về tình yêu sắc yếm hoa đào...

 

Rưng rưng chiều Hồ Tây
Những chân đất đang giữ hồn quê mẹ
Trấn Quốc, Tây Hồ, Quán Thánh, Cẩu Nhi
Vọng tiếng hò khoan, nàng “ Tây Thi thức dậy”
Câu kinh, kệ, chuyện phế-hưng, phi-thị …
Phủ Tây Hồ vang vọng tiếng hò khoan

Rưng rưng chiều câu hò xứ Lệ
Giữa Thăng Long, xáo đọng đáy Tây Hồ
Linh khí ngàn năm gội sạch bụi trần
Thương biết mấy bước chân em ngần ngại
Vết phèn chai nứt nẻ nhói lòng ai

Hò lên em, mái dài mái nện
Đào đất, chèo đò, cấy lúa, đưa linh
Thợ mộc, thợ nề, nghề may, chằm nón
Và tình yêu lứa đôi cháy bừng lên từ đó
Thành quách, danh lam, cổ tự…
Cũng có từ hạt gạo mà ra ./.

 

“ Tây Thi thức dậy”: (Tây Hồ quả thực là một nàng Tây Thi)- Cao Bá Quát
                                                                     Đêm 30/9/2016
                                       
 ( Đi hát Hò khoan ở Hồ Tây )

                                                         Ngọc Liên

 

 

 

 

 

 

                                 Hành khất


Tôi là kẻ hành khất tương lai
Lang thang cuối đường tình ái
Vật vờ xó chợ lương tâm
Ngu ngơ cầm tình  bố thí
Một đời tích cóp niềm tin
Cơ duyên tình xưa sót lại ?
Ngồi chờ mai nở cuối đông.
  Xuân đến…
      Tôi về… 
         Tay trắng…
           Cuối trời…

            bầy én liệng bay.


                 
  mùng 5 tết Giáp Ngọ 2014
                    Ngọc Liên 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

                                  Phù du

 

        Cởi ra vạt áo chung tình

        Thương ai, ai đắp, thân mình bơ vơ.

        Sông sâu nước lượn lững lơ,

        Thuyền tôi chợi vợi, chơ vơ giữa dòng…

        Tưởng thuyền cập bến tang bồng?

        Ngờ đâu bão tố giữa dòng phù du !..

 

           Lệ Thủy,  Đêm không ngủ 9/4/2013       

                           Dương Ngọc Liên

 

 



                      Đừng


                    Đừng nghe chiều rụng trước thêm 

                    Mà hưng hửng gió ru mềm lòng ai

                    Đa tình vướng dậu kẽm gai

                    Thương ai dừng bước trang đài vấn vương

                    Lời thương gửi gió vô thường

                    Mỏng manh phận lá pha sương giọt sầu

                    Bâng khuâng chớm bước qua cầu

                    Mà nghe chiều níu nặng sâu ân tình. 


                                             Lệ Thủy,29/3/2015

                                                  Ngọc Liên




 

 

 

                        Ngu ngơ

 

Ngữa đôi bàn tay thô ráp

Tôi ngại bắt tay mọi người.

Nhìn lên mái nhà cũ nát,

Ngại ngùng khi bạn đến chơi

Đường xa mổi người mổi hướng

Âm thầm lối cũ tôi về.

            Quen mùi bùn ao, rơm rạ

            Bâng khuâng hương bưởi, hương chanh

            Ngẩn ngơ chìm trong đáy mắt 

Sâu cùng kiệt tận đam mê…

                        Một đời ngu ngơ,

                        một đời vụng dại,

     câu thơ tréo vần,

        cung đàn lỡ nhịp,

          mảng màu chơi vơi,

             một đời khờ khạo,

                  giữa chốn phù hoa…

 

              Mai có luân hồi kiếp khác,

E rồi kiếp nữa ngu ngơ.!

                    

                          4/2013

                   Ngọc Liên

 

 




Tìm

 

         Tôi đi lật đá vá trời

         Bới tung non thẵm, nhặt lời yêu thương 

         Đào trong đáy mắt vấn vương

         Nhận ra hờ hững con đường thân quen     

         Tôi đi buôn chuyện sang hèn

         Xanh xang màu lá đỏ đen phận người  

Tôi đi tát cạn nụ cười

Vét khô nước mắt tím trời mưa ngâu

         Tôi đào lòng dạ cơi trầu

Cạn trơ trơ đáy, tình đâu hởi trời ?         

Tôi đào ký ức cuộc đời

Có không một chút thảnh thơi lòng mình

Đầu môi mật ngọt tôi tìm

Mà sao chát mặn nghe tình chơi vơi             

Tôi đi đi hết cuộc đời

Nếu không tìm được xin đời thứ tha

 

                                             Cộn đêm 5/5/2015

                                                  Ngọc Liên

 

 

       

 

                ***********************************************

 

 

 

                                  KÝ ỨC

 

          Tôi lầm lụi chôn mình trong ngôi mồ ký ức

          Vắng lạnh yêu thương, không giận không hờn,

          Không đợi chờ, thấp thỏm, ghen tuông…

          Một thằng tôi thân xác vô hồn

          Nghi ngút khói hương trên tháng ngày tuyệt tự…

         

          Em đến!

Cơn bão cuồng phong,

           xoáy tung nấm mồ anh

               Bật nắp quan tài ký ức,

                  Khói hương tan tác

                     rưng rưng…

                        giọt sương mai…

 

   Tháng giêng, Nhâm thìn 2012                                     

               Ngọc Liên

                       

 

 

 

 

                       Nợ

 

Dương gian khất nợ tôi về

Ở bên bến đợi mà kề xa xôi…

Sâu xa lửa ngấm hồn tôi 

Cháy trong  khoắc khoải bồi hồi nhớ thương!

Tôi thành con nợ vô thường

Trần gian còn chổ tôi nương thân nhờ..?

Vụng chèo, víu vá câu thơ

Sợ sang kiếp khác e còn nợ thêm..!

 

                                             9/2013

                                      Ngọc Liên

 

 

 

 

 

 

                        Gạo quê

 

                   Ruộng cạn cằn khô, người cày sâu cuốc bẩm

                   Phân ủ, phân xanh, chống hạn đào kênh

                   Nặng nợ phù sa ruộng sâu, chờ lũ

                   Ngập lụt đê tràn, chống úng, đồng nghiêng

                   Quy luật muôn đời phù sa theo nước,

Thơm thảo bên bồi, thương bên lở chơi vơi…

                   Hạt gạo trắng ngần để dành ra chợ,

                   Hạt gãy dưới sàng, hạt đen, hạt hẩm

                   Người đổ vào thùng phòng lúc giêng hai.

                   Có tiền trong tay,

                                  ai tìm hạt gạo,

                                              trắng ngần,

                                                     thơm ngát hương quê.

                                                    

                                                                           Lệ Thủy, 8/4/201

                                                               Ngọc Liên

 

 

 

 

 

                            Bâng khuâng

 

Nhà cao bóng trải trên đồng,

Bâng khuâng vệt nắng, nghe lòng lao xao.

Nhà thấp nấp bóng nhà cao,

                            Lênh đênh vạt lúa, mặt ao nhuộm phèn.

Sóng loang chao dạt ánh đèn,

Cho tan bèo bọt, phận hèn cô liêu.

Bâng khuâng bóng đổ nghiêng chiều,

Lồng lên bóng mẹ liêu xiêu giữa đồng..

                                

                               Lệ Thủy, đêm 11/5/2013

                                   Ngọc Liên

 

 

 

 

 

                   Đam mê

 

                   Một đời tôi những đam mê

                   Bảng màu nham nhỡ, lê thê tiếng đàn.

                   Câu thơ rách bởi đa mang,

                   Mái hò rút ruột lang thang tím chiều.

                   Day lòng nhấn sáo phiêu diêu,

                   Gởi tình vào gió ước điều mai sau.

                   Thôi đừng xát muối lòng nhau,

                   Ngồi ôm mọng mị thêm đau đợi chờ.

                   Mơ chi cho lắm  bến bờ,

                   Còm lưng tát bể đừng ngờ nong sâu.

                   Đam mê tím hạt mưa ngâu

                   Ê chề một chút vương câu thơ buồn.

                  

                  

                                     4/2012

                  Dương Ngọc Liên

 

 

 

 

                   

Write a comment

Comments: 7
  • #1

    Vũ Thắng (Monday, 18 August 2014 09:18)

    chuyện chàng hoạ sĩ tài ba
    dùng bút chép lên trang giấy
    những phút giây
    khi cây cọ hết màu
    Thơ
    cuộc đời
    lung linh
    ngủ sắc

  • #2

    Quỳnh (Monday, 18 August 2014 10:00)

    Giờ miếng mới đọc, thơ hay chi lạ, nhất là bài Quynh

  • #3

    ngoclien (Monday, 18 August 2014 16:12)

    Cảm ơn những người bạn đồng hành cùng Liên trong tâm tưởng !!!

  • #4

    Đào Thanh Tùng (Wednesday, 28 January 2015 11:19)

    Thơ anh đầy tính nhân văn và triết lý. Đọc thơ anh, thấy lòng lắng lại, yêu người, yêu đời....

  • #5

    ngoclien (Friday, 06 February 2015 04:52)

    Rất vui và cảm ơn cô giáo Đào Thanh Tùng đã chịu khó đọc và khích lệ !

  • #6

    Hoaithu (Tuesday, 21 April 2015 11:13)

    Tiếc là chừ mới đc đọc thơ eng!

  • #7

    Ngọc Liên (Friday, 24 April 2015 13:48)

    Cảm ơn Hoaithu đã chịu khó đọc !